“Đại ca, làm sao bây giờ?”
“Tên này sao lại tà mà lại chính như vậy. Vừa rồi, ta còn tưởng đã gặp phải mấy gã hủ bại của Chính Đạo Tiên Môn.”
“Nói nhiều vô ích, vì Sở Hà đã không biết sống chết, vậy thì khởi động sát trận, tiêu diệt hắn. Nhớ kỹ, phải xử lý cho thật sạch sẽ, đừng để lại chút dấu vết nào.”
“Hừ, mặc kệ hắn có phải thánh tử hay không, hắn cùng lắm cũng chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ mà dám dương oai diễu võ trước mặt chúng ta. Nếu không phải dưới chân hắn có một con khôi lỗi sánh ngang Xuất Khiếu, ta chỉ cần tỏa ra một luồng khí tức là hắn đã phải quỳ xuống đất cầu xin tha mạng rồi.”




